Copyright © 2015 by Dữ Liệu Bóng Đá Net

Đừng mộng mơ với Italia!

Thái Hà 22/06/2021
115 lượt xem

Sức mạnh, lối chơi, tinh thần mà Italia đang trình diễn ở Euro năm nay giống như chén rượu ngon, như ly nước mát tưới lên những trái tim tifosi khô cằn bao nhiêu năm nay. Nhưng bạn biết không, những gì Italia đang trình diễn không gợi lại cho tôi về hai chữ “vô địch”. Ngược lại gợi cho tôi về một cảm giác của một nền bóng đá muốn thay đổi tư duy cũ kỹ

Thật sự, Italia 2021 làm tôi nghĩ đến Đức 2006

Đội  hình  ĐT  Đức  2006

Đội hình ĐT Đức 2006

Đã quá lạc hậu và cổ lỗ sĩ nếu mãi ăn mày với những hình ảnh kiêu hùng của Calcio thuở xưa, sẽ quá gọi là khùng điên nếu vẫn đi đổ lỗi cho Calciopoli khiến bóng đá Ý xuống dốc như hiện tại. Thật sự, khi một nền bóng đá sau 15 năm vẫn không thể hùng mạnh trở lại thì đấy là câu chuyện của 2 từ NĂNG LỰC. Sự thật rõ ràng là bóng đá Ý đã thua sút nghiêm trọng không phải vì Calciopoli, mà vì tư duy của cả nền bóng đá nước này. Nếu tifosi không biết viết gì nữa ngoài kể các câu chuyện về “7 chị em Serie A” thì cũng cần xem lại tất cả chúng ta. Kể trong 1 năm, 2 năm, 3 năm thì được. Còn kể suốt 15 năm thì thật là xuẩn ngốc. Khi một con đường đi 15 năm chỉ nhuốm màu thất bại, thì phải biết tìm đường mới mà đi. Con đường mới không dám đảm bảo sẽ thành công, nhưng chắc chắn tốt hơn đường cũ. Bóng đá Italia đang thay đổi tư duy, từ lãnh đạo, cầu thủ, đội tuyển, đến cả fan hâm mộ. Vậy thay đổi ra sao?

Chính là thay đổi theo cách mà Italia Euro 2020 đang trình diễn với chúng ta.

Người ta thích Ý của quá khứ. Người Ý của quá khứ với 4 chức vô địch World Cup, 1 chức vô địch Euro và mấy lần á quân không phải là kiểu đá đấm như hiện tại. Đội bóng cứ ủ dột, ủ lì, âm thầm, rồi càng vào sâu càng lợi hại. Họ chơi bóng theo kiểu giấu bài, ép các cầu thủ đá theo “triết lý lò xo” để sức mạnh và điểm rơi phong độ tốt nhất rơi vào các vòng knock-out. Còn kiểu 3 trận toàn thắng vòng bảng cứ giành cho … Hà Lan.

Huấn luyện viên ĐT Italia Roberto Mancini

Huấn luyện viên ĐT Italia Roberto Mancini

Tuy nhiên, làm được việc này đòi hỏi Ý có năng lực. Vốn có câu “Khi bạn thắng, bạn nói cái gì cũng đúng. Khi bạn thua, bạn nói cái gì cũng được”. Bóng đá, cầu thủ Ý ngày xưa người ta có năng lực thì người ta có quyền nói. Bóng đá Ý những năm trở lại đây có năng lực gì đâu. Cấp CLB đã 11 năm không vô địch Champions League, đội tuyển đã từng không có nổi vé dự World Cup, các cầu thủ gốc Ý không ai lọt nổi top 10 siêu sao toàn cầu.

Từ hiện tượng Atalanta những năm trở lại đây, đến chiến thắng của đoàn quân trẻ trung Roberto Mancini tại Euro2020 cho đến thời điểm này, là những câu trả lời đanh thép nhất, rõ ràng nhất, và cũng là hồi chuông báo động gióng lên cho đất nước hình chiếc ủng. Rằng con đường mà người Ý từng đi tạo nên bản sắc Ý đã không còn đúng ở thế giới bóng đá toàn cầu hóa nữa. Muốn thành công, phải đi trên con đường mới: khoa học, bài bản, xây dựng nền tảng, và biết cách kiểm soát bóng, kiểm soát lối chơi, kiểm soát không gian, không phải kiểu kiểm soát phòng ngự Catenaccio nữa.

Và như mọi cuộc cách mạng khác, muốn đẹp phải xấu cái đã, trước khi đến với cánh cổng của khải hoàn, thì phải nếm trải thương đau ở hỏa ngục. Hãy chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất. Italia có thể sẽ thất bại, và có thể sẽ bị loại theo một cách oan nghiệt nhất như cái tính lãng mạn và thích gieo sầu bi của họ. Nhưng họ sẽ đánh động nền bóng đá mục ruỗng kia biết cách làm lại từ đâu, từ nơi nào?

Nguồn: Dũng Phan